Tôi vô tình đọc được bài thơ này trong tuyển tập các tác giả của phong trào THƠ MỚI, bài thơ xuất xứ từ một tiểu thuyết trinh thám của Thế Lữ. Tôi không hiểu ý nghĩa của bài thơ, nhưng từng câu , từng chữ mỗi lần đọc lên tôi cảm thấy rất xót xa....
Muốn tìm tảng đá đề thi
Đau lòng khôn chép khôn ghi được lời.
Quyết tâm ai mảng quên ai,
Để ai vội tỉnh giấc mai mơ màng.
Gió sầu như gội bên ngàn,
Tơ lòng chán nản, phím đàn tử sinh.
Chữ tình ơi! hỡi chữ tình!
Lẻ loi có biết phận mình đáng thương.
Dừng chân ngó lại con đường,
Xa xuôi dưới lối tình trường mà ghê.