:: Trang Chủ
» Lưu Bút
» Diễn Đàn
» Chơi games
» Nghe nhạc
» Xem phim
» Truyện tranh
» Avatars
» Phòng Tranh

Thơ Tình
Truyện Tình
Vườn tình yêu
Nghệ Thuật Sống
Danh ngôn tình yêu

Tin căn bản
Mẹo vặt
Đồ họa
Kho Download

Học tiếng Anh
Học tiếng Hàn
Học tiếng Hoa

T==============T
ID:  PASS:  
» Quên mật khẩu   » Đăng ký tài khoản mới
Hỏi và đáp
Hôm nay,  
TRANG CHỦ
Lưu bút
Tình yêu
Diễn đàn
Nghe nhạc
Xem phim
Chơi game
Phòng tranh
Quy định
Hỏi đáp
Tình Yêu
Thơ Tình
Truyện Tình
Nghệ Thuật Sống
Vườn Tình Yêu
Tâm Hồn Cao Thượng
Tin Học
Tin Căn Bản
Mẹo Vặt
Đồ Họa
Internet - Web
Kho Download
IT 360°
Giải Trí
Danh Ngôn
Thơ Thẩn
Truyện Cười
Truyện Ngắn
Truyện Ngụ Ngôn
Truyện Truyền Thuyết
Cổ tích - Sự tích
Thế giới games
Học Ngoại Ngữ
Tiếng Anh
Tiếng Hàn
Tiếng Hoa
English audio
English story
Học qua bài hát
Văn phạm tiếng Anh
Kỷ niệm áo trắng
Người thầy
Thơ áo trắng
Kỷ niệm không phai
LIÊN KẾT
Truyện Ngắn

Giấc Mơ Áo Cưới

        Tác giả: Trần Thị Thanh Du

Chương I
- Thượng Nguyên ! Mày tìm được việc làm chưa? 
Thượng Nguyên buồn bã lắc đầu: 

Chương 11
-Thạch Lân từ từ bước đến bên Tuấn Dũng. Vĩ Nam đứng đó như thể phòng ngừa chuyện động tay động chân. 
Nhưng Thạch Lân chưa kịp nói gì thì Tuấn Dũng đã chỉ tay ra cửa: 
- Đi ngay đi. 
Thạch Lân nhìn LAM TIÊN rồi nhìn Tuấn Dũng. 
- Xin lỗi. 
Anh lao nhanh ra ngoài như để chạy trốn tội lỗi. Còn LAM TIÊN thì ngồi bẹt xuống nền gạch hoa, nước mắt trào tuôn. 
Tuấn Dũng ôm đầu: 
- Tôi! không muốn cô giải thích, vì tất cả những gì tôi! thấy thì tôi! không thể không tin.
-
- Xong công việc dưới bếp, Thượng Nguyên định lên lầu dỗ Tuấn Hải ngủ. Khi đi ngang qua phòng khách, thấy Tuấn Dũng đang chăm chú xem ti vi, cô làm lơ đi luôn. Nhưng cô chưa bước được vài bước thì: 
- Thượng Nguyên! 
Cô dừng chân quay lại: 
- Ông gọi tôi!? 
- Ừm. Tôi! muốn nói chuyện với cô. 
- Nhưng…Tuấn Hải chờ tôi!. 
- Cô yên tâm, thằng bé đã có Vĩ Nam rồi. 
Tuấn Dũng chỉ vào ghế: 
- Cô ngồi đi. 
Thượng Nguyên miễn cưỡng ngồi xuống đối diện với Tuấn Dũng. Cô vào đề ngay: 
- Tôi! đang chờ nghe. 
- Đừng gấp gáp như vậy, tôi! sẽ không làm mất thời gian của cô đâu. Những việc tôi! muốn bàn với cô đều xoay vòng giữa cô, tôi! và Tuấn Hải con trai tôi!. 
- Ông không hài lòng về tôi! à? 
- Không phải. Tôi! rất lo vì sợ ảnh hưởng đến việc học của cô. 
- Ông đừng nên bận tâm về vấn đề đó, tôi! biết tự sắp xếp cho mình mà. Với lại, Tuấn Hải rất ngoan và tôi! rất mến cậu bé. 
Tuấn Dũng gục gặc: 
- Tôi! biết và tôi! còn biết Tuấn Hải không muốn xa cô nữa kìa. Nếu lòng cô thật sự yêu thương Tuấn Hải thì xin cô hãy giúp tôi! đi. 
Thượng Nguyên giật mình: 
- Ơ…ông đang nói gì vậy? 
- Thượng Nguyên! Cô là 1 cô giáo tốt, có tấm lòng nhân hậu bao dung. Dù cô vẫn chưa coi tôi! là bạn, nhưng tôi! lúc nào cũng coi cô là 1 người bạn tốt của tôi!. Cô không vì tôi! thì cũng vì Tuấn Hải, tôi! không muốn những gì buồn đau đi sâu vào suy nghĩ thơ ngây của nó. Tôi! chưa hề cầu xin ai, nhưng hôm nay tôi! đã bỏ đi nguyên tắc của mình. 
Thượng Nguyên cau mày: 
- Xin ông nói rõ 1 chút, tôi! thật sự không hiểu. 
Tuấn Dũng giơ tay: 
- Thôi được. Nhưng tôi! xin cô đừng từ chối. 
Thượng Nguyên thở ra: 
- Nếu như sự việc ông yêu cầu nằm trong khả năng của tôi!. 
Giọng Tuấn Dũng trầm buồn như 1 lời tâm sự: 
- Cô cũng biết đó, tôi! không muốn con trai tôi! quên cội nguồn của mình, cũng như quên quê hương Việt Nam có 1 người bà đã sinh ra ba nó. Cho nên tôi! quyết định đưa Tuấn Hải trở về Việt Nam cho nó học Tiếng Việt để sống như người Việt. Ba mẹ tôi! đột ngột ra đi cũng vì những tranh đua bon chen của cuộc sống, tôi! không muốn sống như vậy để con trai tôi! phải mồ côi giống như tôi!. Mấy tuần nay tôi! suy nghĩ rất nhiều và cuối cùng đi đến quyết đinh. 
- Để Tuấn Hải trở về bển với mẹ nó? 
- Không. Về với Lam Tiên, Tuấn Hải không có cuộc sống an toàn. 
- Thế… 
- Tuấn Hải sẽ ở lại Việt Nam. Tôi! về Hàn Quốc lần này là để lo giấy tờ định cư cho Tuấn Hải. 
- Liệu vợ ông có đồng ý không? 
- Tuấn Hải là sự vướng víu, cô ấy còn mong thằng bé đi càng sớm càng tốt. Cô có biết vì sao tôi! chọn Việt Nam không? 
- Vì ông có mang dòng máu Việt. 
- Phải. Không hiểu vì sao tôi! luôn mang cảm tình với người Việt Nam. Và tôi! yêu quý đất nước này như đất mẹ của mình. 
Tuấn Dũng nhìn Thượng Nguyên: 
- Tôi! và Vĩ Nam bay về Hàn Quốc lần này có 2 công việc để làm. Thứ 1 là giải quyết 1 số vấn đề ở công ty để chuẩn bị mở chi nhánh mới ở Việt Nam. Thứ 2 là xúc tiếng việc định cư ở Việt Nam của Tuấn Hải. Cho nên tôi! hy vọng cô giúp tôi!. 
- Ông định bỏ Tuấn Hải 1 mình ở Việt Nam à? 
- Thằng bé còn có cô chi. 
- Nhưng tôi! không phải người thân. 
- Hiện tại cô còn hơn người thân của Tuấn Hải nữa, nó rất vui khi ở lại bên cô. 
- Tôi! không hiểu nổi ông nữa, Tuấn Dũng. Con ruột của mình mà lại đi giao cho 1 người không thân thích… 
- Với ai thì tôi! không dám, nhưng với cô thì tôi! rất tin tưởng. Với lại lần này về Hàn Quốc, tôi! không tiện mang theo Tuấn Hải về bên ấy. Những gì thằng bé không nên thấy, không nên biết, tôi! sợ thằng bé đánh mất tuổi thơ. 
Thượng Nguyên mai mỉa: 
- Ông thương con quá nhỉ? 
- Tuy tình thương cha không bằng mẹ nhưng tôi! sẽ cố gắng. 
- Ông nghĩ ở với tôi! Tuấn Hải sẽ an toàn sao? 
- Dĩ nhiên, tôi! đâu có sai lầm khi chọn cho con trai tôi! 1 cô giáo như cô. Thượng Nguyên! Cô là 1 người con gái tốt, nếu đã làm ơn thì làm ơn cho trot đi. 
Thượng Nguyên nhướng mắt: 
- Ông không sợ tôi! nói ông lợi dụng lòng tốt của tôi! sao? 
- Tôi!…cô đã nói như vậy thì tôi! không còn gì giải thích. Vì niềm vui của con trai tôi!, tôi! trở thành tiểu nhân cũng được. 
Tình thương bao la của người cha đã làm động lòng Thượng Nguyên, và trái tim bé nhỏ của cô cũng lên tiếng bảo cô nhận lời. 
Nhưng…nếu làm như vậy thì nguyên tắc của cô bị phá vỡ sao? Không những thế mà cô còn mở rộng con đường cho hình bong kia bước vào trái tim cô. 
Ừ nhỉ! Tình yêu là điều kỳ diện mà còn là động lực nữa… 
Thượng Nguyên trầm ngâm: 
- Ông cũng biết rồi. Thời gian của tôi! không cho phép tôi! ở bên Tuấn Hải cả ngày. Ông giao Tuấn Hải cho tôi!, mỗi lần tôi! đến giờ phải đến giảng đường thì làm sao đây? 
- Tôi! đã tính rồi, Tuấn Hải không những mến cô mà cả các cậu em của cô cũng vậy. Tình thương Tuấn Hải dành cho cô là nhất thì các cậu em cô phải là hai, ba. Cho nên tôi! có đề nghị chị em cô dọn đến đây ở với tôi!. 
Thượng Nguyên tròn mắt: 
- Dọn đến nhà ông? 
- Ừ. Có gì lạ đâu. Tôi!, Vĩ Nam, Tuấn Hải ở rộng thênh thang. Hổng chừng chị em cô đến sẽ vui hơn đó. 
Thượng Nguyên lắc đầu: 
- Không được đâu. 
- Tại sao? Chị em cô đến đây ở đều có lợi cho 2 bên. Thứ 1 có thể trông coi và săn sóc Tuấn Hải giùm tôi! những lúc tôi! và Vĩ Nam đi vắng. Thứ 2, thay vì tiền để tra! tiền nhà hàng tháng, cô để dành tiền cho các em cô. Cô thấy tôi! nói có lý không? 
Thượng Nguyên ngập ngừng: 
- Tôi! sợ không giúp được gì cho ông, mà còn phiền ông nữa. 
- Cô đừng lo điều đó, các em cô rất dễ thương. Tôi! mến cô ở sự chịu khó, tính nhẫn nại và tình thương vô bờ bến, còn tôi! mến chúng ở sự vô từ hoà đồng, không xa cách. 
Thượng Nguyên chớp mắt: 
- Ông có nói quá không đó? 
- Tính tôi! không biết nịnh đầm đâu. 
- Vấn đề ông đề nghị hãy để tôi! suy nghĩ lại nhé. 
- Nhưng đừng lâu quá đấy, vì cuối tuần này tôi! và Vĩ Nam phải bay rồi. 
- Nhanh vậy sao? 
- Công ty đang lộn xộn, tôi! không thể bỏ. 
Thượng Nguyên cắn móng tay. Từ chối thì không nỡ, vì cô không thể bỏ Tuấn Hải 1 mình nếu Tuấn Dũng phải về Hàn Quốc. Nhưng còn đồng ý, sau này ngày nào cũng phải đối diện với người cô yêu mà không được yêu thì thà đừng thấy còn hơn. 
Nội tâm Thượng Nguyên đang rất mâu thuẫn. Trong lúc này đầu óc cô như mù mờ hẳn đi, không suy nghĩ được gì. Và trong lúc đó Tuấn Dũng rời khỏi chỗ mình ngồi từ bao giờ. Anh đặt vai lên tay cô với giọng nói êm dịu mà cô được nghe lần đầu: 
- Đừng căng thẳng quá. Nếu em không muốn dọn đến thì tôi! cũng không ép, nhưng miễn đừng bỏ quên Tuấn Hải là được rồi. 
Thượng Nguyên bất ngờ với tiếng “em” thoát ra từ miệng Tuấn Dũng. Ngước lên nhìn anh, cô mấp máy: 
- Tuấn Hải cũng là niềm vui của tôi! mà. Ông cứ yên tâm mà trở về Hàn Quốc giải quyết công việc của mình. 
Tuấn Dũng xúc động: 
- Phải chi tôi! gặp em sớm hơn, và phải chi em là mẹ của Tuấn Hải nhỉ. 
- Đó chỉ là ước mơ thưa ông. 
- Nhưng tôi! muốn ước mơ đó trở thành hiện thực. 
- Không bao giờ được, khi ông đang có cuộc sống riêng của ông và tôi! đang có cuộc sống riêng của tôi!. 
Khuôn mặt Tuấn Dũng hằn lên sự đau khổ rồi trở nên lạnh lùng: 
- Cô nói phải. Sự thật khó có thể thay đổi. Ngày mà tôi! hiểu tình yêu là gì thì tôi! không còn cơ hội. 
Thượng Nguyên cúi đầu, câu nói của anh làm lòng cô đau xót. Anh vỗ vai cô: 
- Đừng để ý những gì tôi! nói nhé, Thượng Nguyên. 
Thượng Nguyên cắn môi: 
- Ông muốn hoán đổi cũng dễ thôi mà. Nhưng không khéo ông sẽ mất tất cả. 
- Được sống với người tôi! yêu thì tôi! không cần gì hết. 
- Thời buổi bây giờ không có tiền là chết đó thưa ông. Chẳng lẽ được tình yêu rồi cùng nhau mà chết, tôi! không thể vì tình yêu mà bỏ các em rôi. 
- Cho nên tới giờ chưa người nào gõ cửa được trái tim cô.. 
- Tại chưa đến lúc thôi. 
- Hay cô chưa gặp đúng đối tượng? 
- Có lẽ… 
Tuấn Dũng chép miệng: 
- Tôi! thì không được như cô rồi. Có gặp đối tượng tôi! cũng chẳng làm gì khác hơn được. 
Thượng Nguyên chợp ngáp: 
- Hình như cũng đã khuya rồi, phải không ông. 
Tuấn Dũng nhìn đồng hồ: 
- Gần 11 giờ. 
Thượng Nguyên đứng lên: 
- Tôi! phải về, kẻo các em tôi! trông. 
Tuấn Dũng đứng lên: 
- Tôi! đưa cô về. 
- Cám ơn ông trước. Hôm nay tôi! không thể từ chối vì tôi! không có mang xe theo. 
Thượng Nguyên nhìn lên lầu: 
- Tối nay không kể chuyện, ngày mai Tuấn Hải nhõng nhẽo cho mà xem. 
Tuấn Dũng cười: 
- Coi bộ Tuấn Hải nghiền nghe giọng nói của cô rồi đấy. Hôm nào tôi! cũng muốn nghe cô kể chuyện. 
- Được thôi. Chỉ sợ ông không có can đảm nghe. 
- Sao vậy? 
- Vì câu chuyện tôi! kể chưa hết thì ông đã ngủ rồi. 
Cả 2 bật cười, Tuấn Dũng ra dấu: 
- Cô ra cổng đợi tôi! nhé. 
- Vâng. 
Trước khi Thượng Nguyên quay lưng, Tuấn Dũng nói với theo: 
- Tôi! luôn hy vọng chị em cô đến ở với cha con tôi!. 
Thượng Nguyên lẳng lặng ra cổng. Cô chỉ mong mau về đến nhà để tự do suy nghĩ. 
Chuồi người xuống nệm còn thơm mùi vải mới, Vũ Hằng nghiêng đầu nhìn bạn: 
- Mày thì sướng rồi, được ở nhà mới, phòng máy lạnh tiện nghi đầy đủ. Tao thì có nằm mơ cũng không gặp được ông chủ tốt như ông chủ của mày đâu. 
Thượng Nguyên ôm gối vào lòng: 
- Cái gì đều có cái giá của nó cả. Không tự nhiên người ta mang tiền đến cho mày, mà không kèm 1 điều kiện. 
- Không phải Tuấn Dũng muốn mày chăm sóc Tuấn Hải giùm sao? 
- Đúng đó. Nhưng tao có linh cảm sẽ phải chăm sóc thằng bé suốt cuộc đời. 
- Vậy thì càng tốt chứ sao. Mày thừa khả năng làm 1 người mẹ tốt và 1 người vợ hiền của Tuấn Dũng. 
- Mày đừng có đùa. Tuấn Dũng đang còn có vợ ở Seoul đấy. 
- Thì đã sao, hôn nhân không tình yêu thì sớm muộn gì cũng tan rã thôi. Yên tâm đi, lần này về Seoul có lẽ Tuấn Dũng sẽ ky dị với vợ mình. Mà nguyên nhân thì không vì ai cả mà muốn tốt cho cả 2. 
- Như thế là bất hạnh cho Tuấn Hải lắm? 
- Tại sao là bất hạnh chứ? Hiện tại thằng bé có mẹ mà như không có mẹ là gì? 
Thượng Nguyên thở dài: 
- Đôi lúc Tuấn Hải cũng có nhắc đến mẹ chứng tỏ thằng bé vẫn còn nhớ Lam Tiên. 
- Ích gì chứ? Thằng bé cũng không thể kéo ba mẹ nó trở lại 1 gia đình hạnh phúc đâu. Cái việc Lam Tiên không theo về Việt Nam là 1 bằng chứng rồi. 
Thượng Nguyên nhăn nhó: 
- Mày làm ơn đi Vũ Hằng, đừng nói chuyện không hay nữa. Tao không muốn Tuấn Hải phải xa người nào giữa ba và mẹ. Làm con sống trong 1 gia đình mà cha mẹ phải ly dị nhau là 1 bất hạnh lớn nhất trong cuộc đời. 
- Ồ! Con tim vĩ đại nhất. Nhưng mày nên nghĩ đến vấn đề ly dị nhau họ sẽ thấy thoải mái hơn là sống chung nhau như đi!a ngục. Tao thương nhiêu cho Tuấn Hải, ai bảo thằng bé không may mắn ra đời. 
Vũ Hằng soi vào mắt bạn: 
- Tao hỏi thật mày nghe, nếu Tuấn Hải và ba nó trở về Seoul, mày có buồn không? 
- Làm người dù có tình cờ gặp nhau thôi, chia tay cũng lưu luyến mà. Nhưng rồi trở lại nhịp sống cũng sẽ quên. 
- Tao sợ mày không quên được. 
- Ý gì đây? 
- Nếu cha con Tuấn Hải không nỡ xa mày và mày cũng không xa họ. Mày nghĩ gì? 
- Tao không nghĩ gì hết. 
- Thật không? Làm bạn với mày mấy năm, không hiểu mày nhiều thì cũng hiểu mày ít chứ. Mày luôn dành cho Tuấn Hải 1 tình cảm đặc biệt và rất thiêng liêng, chứ do đâu mày lại chăm sóc thằng bé hết mình như vậy. 
- Không phải Tuấn Hải, mà là cháu mày tao cũng làm vậy thôi. 
- Thật chứ? Và anh Vũ Tâm mày cũng quan tâm như Tuấn Dũng? 
Thượng Nguyên quay mặt chỗ khác: 
- Tao không biết mày nói gì? 
- Trong phòng này chỉ có tao với mày, mày không nên giấu 1 người bạn tốt như tao. Cứ trút cạn đi, xem tao có giúp gì được cho mày không? Thượng Nguyên! Tình yêu thôi, cũng đâu có gì là ghê gớm. Tuấn Dũng làm được, tại sao mày không làm được? 
Thượng Nguyên giật mình chụp tay bạn: 
- Tuấn Dũng đã làm gì? 
Vũ Hằng cười: 
- Thừa nhận rồi phải không? 
Chợt hiểu ra kế của bạn, Thượng Nguyên đỏ mặt chống chế: 
- Phản ứng tự nhiên của sự quan tâm thôi mà. 
- Cái lần đầu tiên gặp Tuấn Dũng tao đã biết, qua ánh mắt nói lên được 2 người có cảm tình với nhau. Nhưng tại 2 người cố tình làm như không biết thôi. Giữa mày và Tuấn Dũng còn có 1 hàng rào chắn. Nếu thật lòng đến với nhau thì hàng rào đó cũng không có ý nghĩa gì, 2 người có thể bước qua nó 1 cách dễ dàng mà. 
- Đơn giản như mày nghĩ thì tình yêu đâu khó khăn trắc trở, đâu phong ba bão táp, đâu biệt ly đớn đau, đâu rơi nước mắt. Lý trí tao phải bắt trái tim tao dừng lại. Yêu Tuấn Dũng cuối cùng chẳng có kết quả gì. 
- Chưa thử làm sao có kết quả? 
- Chẳng lẽ mày bắt tao làm kẻ thứ ba phá hoại hạnh phúc, hay đứng bên lề hạnh phúc của người khác. 
- Đâu nghiêm trọng vậy. Mày chỉ cần biết mày là người chiếm giữ trái tim của Tuấn Dũng thôi. 
Thượng Nguyên nhếch môi: 
- Chưa chắc. 1 người đàn ông quá thành đạt như Tuấn Dũng, khó có thể tin anh ta nghiêm chỉnh. Hôm qua có 1 cô gái tên Nguyệt Thu từ Seoul gọi điện qua tìm Tuấn Dũng. 
- Biết đâu là đồng nghiệp thì sao? 
- Tao không dám tin cho lắm. Nghe giọng cô ta nói, hình như giữa họ khá thân mật. 
- Rồi mày ghen? 
- Ghen? 
Thượng Nguyên bật cười: 
- Tao là gì của ông ta mà ghen chứ. Chẳng lẽ tao ghen cho vợ, hay con trai của ông ta. 
Vũ Hằng nhận xét: 
- Mày có 1 nhược điểm mà người ta dễ dàng nhận thấy. Đó là khi mày giận ai, tức ai hay không chấp nhận điều gì đều bộc lộ ra lời nói và khuôn mặt. Hổng chừng Tuấn Dũng biết mày yêu ông ta rồi đó. 
- Không thể nào đâu. Tao thấy Tuấn Dũng đâu có phản ứng gì. 
- Có lẽ Tuấn Dũng sợ mày tự ái. Tính tự ái của mày cao ngút trời mây. Tao phải công nhận cha con Tuấn Dũng chịu đựng 1 cô giáo nhiều tự ái như mày thật là hay. 
Thượng Nguyên véo bạn: 
- Mày đang trêu tao đấy à? 
Vũ Hằng thở hắt ra: 
- Anh Vũ Tâm của tao đúng là làm công tác xã hội, giới thiệu người ta để bây giờ mất luôn người ta, rõ ràng không duyên không nợ. Còn có duyên nợ thì xa cách cả 1 đại dương cũng có thể gặp nhau. 
Thượng Nguyên hất mặt: 
- Ê, nói nhảm gì thế? Tao lột lưỡi mày bây giờ? 
Vũ Hằng xua tay: 
- Không dám. Tao chỉ thương giùm số phận anh 2 tao thôi. Cái số phận thật hẩm hiu, bao cô bạn của mình đều có bạn, chỉ còn mình cô độc. 
- Còn không biết làm mai cho anh Vũ Tâm… 
- Cho tao xin đi. Càng làm mai, anh tao càng cô đơn. Cứ để anh ấy tự tìm lấy có lẽ tốt hơn đấy. 
Thượng Nguyên xoay sang bạn: 
- Thế còn mày? 
Vũ Hằng mở to mắt: 
- Tao thì sao? Dính dáng gì đến chuyện của anh 2 tao? 
- Mày không dính dáng đến VŨ TÂM thật, nhưng mày dính dáng đến Phi Ngữ. Phi Ngữ của mày đâu? 
Vũ Hằng làm lơ vờ rờ trán bạn: 
- Mày có nóng không, Thượng Nguyên? Tự nhiên lại nói lung tung. 
Thượng Nguyên gạt tay bạn ra: 
- Mày nói lung tung hay tao nói lung tung đây? Biết khôn thì thành thật khai báo. Nếu không thì đừng trách tao không nể tình bạn bè. 
Vũ Hằng ỉu xìu: 
- Đã biết hết rồi sao? Vậy mà tao cứ tưởng. 
- Tưởng gì? 
- Tưởng mày chỉ quan tâm đến cho con Tuấn Hải thôi. 
- Nhảm nhí! 
- Thật sự là vậy mà. 
- Nhưng bây giờ tao đang muốn biết chuyện của mày và Phi Ngữ. Bộ định gửi thiệp cưới rồi đó là bất ngờ cho tao sao? 
- Thượng Tuấn đã nói… 
- Chỉ là 1 phần thôi, 1 phần nữa là do tao tự biết. 
- Tao… 
- Vậy mà nói coi tao là bạn bè thân. Thật ra trong thâm tâm mày đâu có nghĩ thế. 
Vũ Hằng hoảng hốt: 
- Thượng Nguyên! Xin đừng giận mà. Tại tao chưa có dịp thôi. 
- Thế bao giờ mới có dịp? 
- Hôm qua tao và Phi Ngữ có đến tìm mày, được bà chủ nhà cho biết chị em mày đã dọn đến nhà trọ mới. Không có đi!a chỉ trong tay biết đâu mà tìm. Cho đến sáng nay mày gọi điện thì Phi Ngữ đã đi làm không thể đưa tao đến thăm mày. 
Cô vui vẻ: 
- Biết chỗ mới rồi. Lần sau tao và Phi Ngữ nhất định đến làm phiền mày. 
- Nhớ đó, đừng nói suông. 
- Quân tử nhất ngôn. 
Vũ Hằng hạ giọng: 
- Nhưng ông Dũng… 
- Yên tâm, ông ta khá dễ chịu. Với lại về Hàn Quốc lần này không biết là bao lâu ông ta mới bay sang. Trong tháng này, mày có thể ra vào tự do. 
- Tốt rồi, hôm nào rủ vào người bạn nữa đến đây quậy 1 lần cho thoả thích. 
- Ừm. 
Vũ Hằng ngả người, nhìn lên trần nhà: 
- Tao ước được như mày đó, Thượng Nguyên. Tự do tự tại, không bị quản lý bởi 1 tước quyền nào. 
- Nhưng bù lại tao phải có trách nhiệm làm tròn. Cuộc sống của chị em tao không biết ngày mai sẽ ra sao? Chẳng nhẽ bôn ba mãi nhà thuê, không có sự an toàn và ổn định cho tương lai. 
Vũ Hằng ôm vai bạn: 
- Sắp tốt nghiệp rồi, đừng nghĩ lung tung nữa, phải cố tập trung vào nó. Bao giờ ra trường có việc làm ổn định rồi tính. Ông trời không phụ lòng kẻ tốt đâu. 
- Tao cũng nghĩ như vậy. Nhưng tao không thể không lo. Thượng Thành năm nay còn phải thi ĐH nữa. 
- Mày có cần tao giúp đỡ gì thì cứ lên tiếng, chúng ta là bạn bè thân mà. 
- Cám ơn mày, Vũ Hằng. Mấy năm qua, không nhờ mày an ủi động viên thì có lẽ tao không đứng vững như ngày hôm nay. Không có 1 người thân nơi phố thị này, tao không nghĩ là chị em tao có thể tồn tại, lại còn đến được giảng đường. Tao có nằm mơ không? Bao nhiêu khó khăn chị em tao vượt qua được, chẳng nhẽ bây giờ bó tay trước những việc cỏn con sao? Không. Tao không đầu hàng số phận, hay theo sự an bài của định mệnh đâu. 
Vũ Hằng chớp mắt: 
- Kết bạn với mày thật là không uổng. Tao đã họ được ở mày những đức tính mà chưa bao giờ tao gặp được ở người bạn gái khác. Mày kiên trì, chịu khó, nhẫn nại, tự tin, bản lĩnh, cao thượng và tình thương bao la. Nếu người đàn ông nào được mày để ý tới thì thật là hạnh phúc nhất trên đời. 
- Mày có ca ngợi tao quá không đấy? 
- Không quá chút nào, mà đều đúng sự thật. Vĩ Nam, Phi Ngữ, anh 2 tao cũng nói như vậy mà. 
- Sao lại có họ vào đây? 
- Bởi họ là những người đã từng để ý mày và tao cũng biết anh 2 tao không bao giờ có phần phước được mày quan tâm. 
Thượng Nguyên đẩy bạn: 
- Nói gì không đâu, tao đâu có gì bằng các cô gái khác. 
- Tuy vật chất mày không bằng họ, nhưng mày có cả 1 kho tàng đức tính của người phụ nữ. Chính lòng vị tha và bao dung của mày đã làm cảm động bao người đàn ông. 
- Giống trong phim quá. 
- Tao đang nói sự thật. Tuy những người không được mày đặc biệt quan tâm đến, họ đều chúc phúc cho mày, để cùng mày gồng gánh trách nhiệm của tình người. 
Thượng Nguyên xúc động: 
- Vũ Hằng! 
- Nè, đừng khóc chứ. Mày đâu phải là tiểu thư mau nước mắt. 
- Trong lúc tao không còn khái niệm được niềm vui và hạnh phúc nữa thì luôn có những người tốt bên cạnh tao thế mà…tao lại vô tình lướt đi qua họ không hề quen biết. Vũ Hằng! Tao đáng trách lắm phải không? 
- Không đâu. Họ đều hiểu mày và tôn trọng mày. Vì mày là người con gái họ muốn làm bạn. Riêng tao, mày luôn thần tượng trong tao. 
Thượng Nguyên vỗ má bạn: 
- Đừng bao giờ có thần tượng, vì thần tượng dễ bị sụp đổ lắm. 
- Với tao, mày mãi mãi tốt đẹp, không bao giờ sụp đổ cả. Nhưng không riêng gì tao đâu. Còn có người luôn coi mày là thần tượng trong tim. 
- Ai vậy? 
- Cha con Tuấn Hải. 
- Mày thật là… 
- Không tin thì mày cứ việc đi hỏi. Nhất là cậu học trò cưng của mày đó, cái gì cô giáo cũng nhất nhất. Thằng bé còn nói thương cô giáo như thương ba vậy. 
Thượng Nguyên thở dài: 
- Tại vì nó còn nhỏ, nó không hiểu được gút mắc của người lớn đó thôi. Xa nhau rồi, nó lại thấy người khác tốt hơn tao. Suy nghĩ trẻ con đâu vững vàng. 
- Mày không định ở đây à? 
- Đâu phải là nhà của tao. 
- Cha con Tuấn Dũng không giữ chân mày được sao? 
- Họ lấy quyền gì? 
- Chẳng lẽ mày không thương Tuấn Hải và không có chút xíu tình cảm nào với Tuấn Dũng. 
Thượng Nguyên nhếch môi: 
- Có thì đã sao. Tao không muốn người khác thương hại chị em tao, Tuấn Dũng đối xử tốt với tao, người khác đến ông ta cũng đối xử vậy thôi, không chừng còn tốt hơn nữa là. 
- Tao không nghĩ Tuấn Dũng là con người như vậy. Cha con họ đối xử với mày ra sao thì tự mày biết lấy. Nếu mày cố tình không chấp nhận nó vì tự ái sau này mày đừng hối hận. 
- Ơ…sao hôm nay mày toàn bênh vực cho họ không vậy? 
- Tại vì tao không muốn thấy họ bị mày bỏ rơi. 
- Bỏ rơi? 
Thượng Nguyên bật cười: 
- Tao bỏ rơi họ hay họ bỏ rơi tao cái đó còn phải hỏi lại. Bản thân tao không muốn làm trò hề trước mặt kẻ khác. 
- Mày nói… 
Thượng Nguyên lắc đầu: 
- Đừng nói nữa, ý tao đã quyết thì khó lay chuyển được. 
- Rời khỏi nơi đây ròi mày đi đâu? 
- Nơi nào chị em tao có thể sống được. 
- Không định về quê sao? 
- Chưa phải lúc. 
- Nghe tao nói đây, Thượng Nguyên. Quyết định việc gì cũng để cho em mày ra trường chứ, đi tới đi lui như thế không khéo sẽ ảnh hưởng đến việc học của nó. 
- Tao… 
- Mọi chuyện hãy tạm gác qua 1 bên. Mày thương em mày thì tương lai của chúng nó là trên hết. 
Thượng Nguyên chớp mắt: 
- Cám ơn lời mày đã nhắc nhở. Nếu không, tao đã có lỗi với ba mẹ tao nơi suối vàng. 
Vũ Hằng trìu mến nhìn bạn, cô phải làm 1 điều gì đó cho Thượng Nguyên thôi. Nếu thật sự Tuấn Dũng và Thượng Nguyên có duyên với nhau thì Thượng Nguyên không phải xa ngôi nhà này rồi.
Thượng thành ló đầu vào: 
- Chị 2! Chị có điện thoại. 
Thượng Nguyên nhỏm dậy: 
- Em có biết ai không? 
- Hình như là anh Tuấn Dũng. 
Thượng Nguyên nhíu mày: 
- ANh Tuấn Dũng. Ê! Ai dạy em gọi như vậy? 
Thượng Thành để tay lên miệng: 
- Bí mật. 
- Em nói cho chị nghe đi. 
- Đã nói là bí mật thì làm sao mà nói. Thôi, xuống nhanh đi, điện thoại đường dài đó bà chị. 
- Nè… 
Thượng Thành biến mất để lại bao suy nghĩ trong Thượng Nguyên. Xoay người nhìn bạn, thấy Vũ Hằng tủm tỉm cười, Thượng Nguyên chậm chân bỏ ra ngoài.

1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 17 |
Đã được xem 34985 lần
Sưu tầm bởi: Camchuong
Cập nhật ngày 03/06/2011


CẢM NHẬN
Chưa có cảm nhận nào đc viết cho bài này!
Bạn hãy đăng nhập để viết cảm nhận cho bài này
TÌM KIẾM

Search
« Tìm nâng cao »
TIÊU ĐIỂM
Harry Potter và Chiếc Cốc Lửa (Harry Potter - phần 4)
Harry Potter và các Thánh Tích của Tử Thần
Harry Potter và mật lệnh phượng hoàng
Harry Potter và Tên Tù Nhân Ngục Azkaban (Harry Potter - phần 3)
Harry Potter và Hoàng tử lai
Hừng đông
Harry Potter Và Phòng Chứa Bí Mật (Harry Potter - Phần 2)
Harry Potter và hòn đá phù thuỷ
Giấc Mơ Áo Cưới
Chạng Vạng - Stephenie Meyer
SÔI ĐỘNG NHẤT
Em mất anh, mãi mãi mất anh!
Ý nghĩa của hoa hồng xanh
Gửi Lại Chút Yêu Thương
Tự tình....
(^-^)+(^-^)...Nhớ Em...(^-^)+(^-^)
(^-^)+(^-^)...Nhớ Em...(^-^)+(^-^)
(^-^)+(^-^)...Nhớ Em...(^-^)+(^-^)
Mưa Trên Đảo Nhỏ
Yêu vợ nhiều lắm - Trang Twins
Yêu vợ nhiều lắm - Trang Twins
LIÊN KẾT WEB
Game Online
Học thiết kế web
Xem phim - Nghe nhạc
Nhạc Flash
Truyện Tranh
Avatars
Chat trên web
NHÀ TÀI TRỢ
 
Thung lũng Hoa Hồng - Mảnh đất của TÌNH YÊU - Diễn đàn TÌNH YÊU lớn nhất Việt Nam- Love Land - Informatics - Relax worlds
Tình Yêu | Tin Học | Giải Trí | Ngoại ngữ | Nghe nhạc | Xem phim | Flash games | Truyện tranh | Thế giới avatars | 15 phút chia sẻ | Lưu bút
Copyright © 2005 Thung Lũng Hoa Hồng. - All rights reserved. Designed and Coded by Thành Nha