“Có lần mẹ còn bị ngất khi đang cùng tôi tưới hoa. Tôi chỉ biết ngồi khóc cho đến khi mẹ tỉnh dậy. Vậy mà mẹ lại dặn tôi rằng không được kể cho bố, rằng mẹ chỉ thiếp đi một chút thôi, và mẹ sẽ tự dậy được ngay...”.
Những ngọn đèn điện rực rỡ trong thành phố kia có thể gặp sự cố mà bị tắt nhưng sẽ không vì một ai mà đánh mất tia sáng lung linh huyền diệu về đêm của nó. Chỉ có ngọn đèn chờ đợi trong tim được thắp bằng tia hy vọng sẽ sáng mãi không bao giờ lụi tắt.
Hồi còn đi học tôi có học thuộc câu thơ “Có sức người sỏi đá cũng thành cơm” tôi rất tin vào khả năng đó của con người. Nhưng khi thầy giáo giảng thêm “Con người có thể làm được tất cả, kể cả biến khổ đau thành hạnh phúc”. Câu này thì tôi không tin, mãi đến khi tôi lớn lên ra trường đi làm, yêu đương và gặp phải sự man trá...