Cứ mỗi lần đặt chân lên lớp cũ ngày xưa, nhặt xác lá vàng rơi hay ngồi một mình đếm nỗi buồn rớt vào đêm tỉnh lặng, là em nhớ đến anh, kỷ niệm vụt về đau nhói, buốt cả một vùng trái tim
Tôi gặp em khi là thời gian em đi thực tập. Lúc đó em đã có bạn trai. Người đó đã gắn bó với em suốt 4 năm đại học. Dù tôi biết vậy. Nhưng ở em lại toát ra một sức hút mà tôi không thể cưỡng lại được. Tôi đã quyêt tâm theo đuổi em. Và chúng tôi đã có khoảng thời gian hạnh phúc ở bên nhau. Khi thực tập xong, quay trở lại trường để thi tốt nghiệp em đã nói với tôi là hãy quên em đi. Tôi chẳng biết tại sao mình lại quyết định sẽ chờ em mặc dù biết chắc rằng đó sẽ là con đường đau khổ. Nhưng người đau khổ không chỉ có mình tôi. Em cũng chẳng hạnh phúc khi trở lại với bạn trai của mình. Sự giằn vặt để chọn lựa giữa tôi và bạn trai của em đã làm cho em đau khổ. Lúc đó em đã gửi cho tôi một bài thơ mà có lẽ cả cuộc đời này không bao giờ tôi có thể quên được.
Hai năm đã qua, nhưng hình ảnh người ấy trong trái tim tôi vẫn vẹn nguyên như ngày nào. Vẫn cái nhìn trìu mến yêu thương, vẫn vòng tay ấm áp chở che. Chẳng biết bao giờ trong tôi, người trai con trai ấy mới thật sự ra đi...