Mưa rồi cô ơi! Em thốt lên và nhìn Huyên với đôi mắt thoáng buồn. Ba tháng dạy ở mái ấm này, không biết đã bao nhiêu lần Huyên bảo em rằng:“Đó là tiếng lá rơi chứ không phải là mưa đâu em ạ”.
"Chày" anh vừa bé vừa xinh. Không đủ độ "lớn" nên đành mượn thôi. Chày "to" là quá tuyệt rồi. Để em giã nát một đời... thiếu to.