Lóc cóc những bóng dáng xa lạ trong mưa. Mắt ướt, môi khô. Và dõi theo nhạt nhoà để kiếm tìm điều gì quen thuộc lắm mà chẳng bao giờ tìm nổi một lần nữa giữa vô vàn thứ đã đi qua!
Những dòng này em viết dành tặng cho riêng anh đó, người em yêu mãi trong suốt cuộc đời này. tình yêu của mình bất tận giống như cuộc sống này bất tận vậy....
Chúng mình, người chuyên về kỹ thuật, kẻ học kế toán nhưng không hề khô khan như những cỗ máy và các con số. Cả hai có điểm chung là thích lãng mạn và cùng gắng công vun đắp cho tình yêu mãi lâu bền, tươi đẹp với thời gian.
Trước khi Hoàng Tử đi du học ở Pháp, anh tặng cho tôi một chiếc trâm cài tóc xinh xinh. Anh nói: “Anh thấy mấy cô công chúa trong các phim cổ trang Trung Quốc cài trâm rất đẹp. Hôm nào em bới tóc, rồi cài trâm đi. Chắc chắn cả thành phố Sài Gòn này sẽ đổi mốt tóc như em cho coi”. Tôi cười buồn: “Vậy thì anh sẽ phải mở tiệm bán trâm cài tóc, anh nhỉ!”.