Tối nào, cậu bé cũng vào phòng ông, ngồi tựa cằm lên đầu gối ông và hỏi đủ các câu trên trời dưới bể như bất kỳ một đứa bé nào. Nhưng một hôm, câu bé vào phòng ông với vẻ mặt còn vương nét bực bội giận hờn.
Từng cơn gió hiu hắt xô những gợn sóng vỗ vào bờ… Sóng thì cứ mãi thì thầm như vậy. Hà Nội khẽ mưa và nhẹ nhàng buồn, lạnh thật! Đã bao lâu rồi nhỉ, ba năm kể từ ngày anh rời bỏ cõi đời này
Ai cũng tay trắng vào đời. Rồi lại trắng tay về với đất.
Sao không thể hồn nhiên như cỏ cây chim chóc.
Sao không thể chia nhau những cay đắng ngọt bùi.
... Con biết ở nơi xa Mẹ vẫn luôn yêu thuơng con luôn là niềm tự hào niềm kiêu hãnh của con!Giờ con mới biết con đã may mắn và hạnh phúc nhuờng nào khi đuợc là con của Mẹ, khi đã đuợc Mẹ sinh ra.