Ngớt mưa, âm vang các cơn sấm vọng về từ biển rơi rớt một đỗi nữa rồi mới bặt. Gió mang mùi cà phê thổi men nhiều ô cửa, như thể cả thế giới không ngủ, ngồi bên bàn với cốc cà phê cô độc. Cửa hàng đóng cửa gần 11 giờ khuya. Đó là lúc dễ chịu nhất trong ngày. Cô bạn Ninh cùng hội cùng thuyền ngáp to, nói rằng cô có thể ngả lưng và đánh giấc dài bất tận. Thực tế cô là người duy nhất tôi biết sợ hãi giấc ngủ, e tiêu tốn thời gian.
Tôi say mê nàng, tưởng chừng như trên đời này chẳng có điều gì khác ngoaì nàng. Tôi mơ tưởng một ngày nào đó sẽ đến gần nàng và nói Ttôi yêu nàng, và tôi sẽ được nàng nhận lời như nhận đóa hoa mà tôi đã tặng nàng vậy.Ôi tình yêu là gì mà kì diệu thế. Có phải đó là thiên thần, không đó là những vì sao sáng, lầ ánh mặt trời, là dòng suối ngọt, là hạnh phúc tuyệt trần nhất trên đời.