Đêm cuối cùng, gặp anh, gió xuân vẫn thổi từng đợt lạnh buốt. “Dòng sông cũ vẫn mãi êm trôi theo ngày tháng, từng hàng cây rũ nghiêng nghiêng chìm trong bóng chiều xuống…”, lời bài hát cũng là nỗi buồn da diết trái tim tôi.
Dừơng như năm nào mình cũng hỏi câu này thì phải ? Nhưng năm nay mình nhận ra thu sớm hơn ... Có lẽ bởi những cơn mưa cuối mùa dai dẳng cả tuần qua khiến không khí dừơng như dịu mát hẳn đi . Hà Nội đã không còn cái oi nóng của mùa hè nữa rôì . Khai giảng cũng đã qua ...