Vào năm thứ hai đại học, mùa hè được nghỉ học hơn hai tháng, lợi dụng thời gian rảnh rỗi này tôi xin đi làm full time ở hãng chế tạo slipper (dép đi trong nhà) mong kiếm thêm tiền để dành khi vào học, công việc không nặng nhọc lắm nên đa số là công nhân nữ tuổi từ 20 đến 26, sức gái bẻ gãy sừng trâu.
Chuyện kể rằng lúc Quỳnh còn nhỏ, mới bảy tám tuổi, Quỳnh đã tỏ ra thông minh đỉnh ngộ nhưng cũng là một đứa trẻ chúa nghịch. Hồi ấy bọn trẻ thường chơi trò xước xách, lấy tàu chuối làm cờ, lá sen làm lọng. Trong trò chơi, Quỳnh bao giờ cũng lấn lướt.
Một anh đi công tác dài ngày gửi thư về cho vợ: "Em yêu quý của anh! Anh đang đi công tác xa, vì vậy, anh không thể gửi cho em lương tháng này của anh. Anh gửi cho em 100 nụ hôn nồng thắm nhất!”