Đã bao lần con định cầm bút để viết về mẹ, người mẹ kính yêu của con, nhưng thực sự con không biết bắt đầu từ đâu. Bởi công lao của mẹ là vô bờ bến, con có viết cả cuộc đời cũng không kể hết những vất vả mà mẹ đã trải qua để nuôi dạy anh chị em con.
Tôi ngước nhìn cái đồng hồ có kim dạ quang để ở đầu giường. Mới hai giờ sáng. Còn 3 tiếng nữa, tiếng chuông lảnh lót của nó mới cất lên để kéo tôi ra khỏi giường. Nhưng dù nhắm mắt, dù xoay nghiêng xoay ngửa để cố ru mình vào giấc ngủ, tôi vẫn thao láo. Tiếng tích tắc đều đều, bền bỉ của chiếc đồng hồ như một bản nhạc thời gian, đưa tôi về quá khứ...