Anh có yêu em không?" "Có". "Yêu như thế nào?" Duy tròn mắt nhìn Vân một thoáng, hơi bối rối: "Thì... cũng như mọi người yêu nhau". Vân đỏng đảnh: "Ứ, ứ cần anh nói thế. Phải cụ thể hơn cơ". Duy dụi tắt điếu thuốc lá, cố nén tiếng thở dài, giọng nói đã có phần khang khác: "Em vẫn bảo tình yêu là một khái niệm trừu tượng cơ mà".
Thế là đã 5 năm qua đi cho một mối tình đầu. Nhưng em vẫn nhớ tới anh, nhớ không phải vì em còn yêu anh, mà em cũng không biết mình còn yêu anh nữa không, hay em nhớ đến anh chỉ vì tình yêu của anh và em quá ngắn ngủi và anh ra đi không một lý do nào.
Đó là một mùa Valentine mà tôi không bao giờ quên. 5 năm trước, anh ở xa tôi nửa vòng trái đất. Nhớ thương đong đầy mà chẳng biết làm sao để chạm vào tay nhau.