Tôi chấp nhận tha thứ cho Nghĩa nhưng từ sau hôm đấy, tôi bỗng dưng thấy Nghĩa không còn già dặn như trước nữa. Tôi thấy Nghĩa luôn bắt tôi làm cái này, cái khác để phù hợp với cậu ấy. Tôi tự nhìn lại mình, tự lúc nào tôi đã biến mình thành cô bé xì tin 18 tuổi
Trong cuộc sống rất khó có tình yêu vĩnh hằng, nhưng chắc chắn cuộc sống có tình ruột thịt vĩnh hằng. Nếu tình yêu hoá được thành tình thân, những gốc rễ đó mới không phải lâu đài xây trên cát.
khi còn yêu nhau, mỗi lần tôi xa Đà lạt đều có em ra tiễn. rồi tôi và em chia tay... hôm ấy, tôi lên xe mà chỉ có một mình. một cảm giác cô đơn vây lấy tôi. và tôi đã viết bài thơ này
May nắm bàn tay xiu xíu của Châu hẹn hò "Sau này mình nhất định gặp lại châu. Mình sẽ đưa Châu ra tiệm cắt tóc chứ không để cho bố Châu cắt và... và mình... nhất định sẽ... lấy Châu làm vợ". Châu cũng gật đầu. Hoàn toàn không phải là một cái gật đầu thơ trẻ mà ngay cả bây giờ Châu vẫn gật nếu May xuất hiện. Sự thực thì Châu có gặp lại "mối tình đầu" ấy một lần.
Tôi yêu em như đại dương nổi sóng Cuồn cuộn dâng tràn như tiếng nói con tim Từng lớp sóng xanh như trúc cạn nỗi niềm Của trái tim yêu đang thét gào khao khát