Tôi nghĩ hắn là đàn ông. Còn hắn đoán tôi là phụ nữ. Mọi chuyện rất đơn giản, kể từ khi tôi quen hắn. Rất ngẫu nhiên bằng một tin nhắn. Dĩ nhiên là từ phía hắn, vì tôi không thích mấy cái trò nhăng nhít này. Ấy thế mà tôi lại quen hắn, đến nay là 3 tháng. Thế mới lạ! Và càng lạ hơn nữa khi tôi với hắn không hề biết mặt nhau.
Câu chuyện kể về một người lính cuối cùng cũng được trở về nhà sau cuộc chiến tranh khốc liệt. Anh gọi điện cho bố mẹ từ San Francisco: “Bố mẹ, con sắp về nhà, nhưng con có chuyện muốn hỏi. Con có một người bạn, và con muốn bạn đó về cùng với con”.
Em thích mưa lắm...Em thích đi dưới mưa... Sẽ chẳng ai thấy được em khóc.... sẽ chẳng ai thấy được nước mắt em đang rơi... Chỉ có con bé đi trong mưa... em thích mưa rơi thật to... thật to... Để gọi tên anh mà không ai nghe thấy... Để nhớ thương anh mà chẳng ai hay...
Nhanh quá, đã 10 năm rồi. Còn nhớ buổi chiều đầu tiên tôi gặp em trong lớp luyện thi đại học tại trường ĐH Nông nghiệp I. Tôi nhớ rất rõ em mặc áo sơ mi trắng có chấm đen, tôi đến muộn nên phải ngồi cuối cùng và em cũng vậy.