Tôi hầu như không bao giờ nghĩ về màu của trăng. Rõ ràng là nó rất sáng. Có lẽ trăng làm tôi ngạc nhiên. Vào năm bảy tuổi, lần đầu tiên, tôi đứng trên một cánh đồng rộng mênh mông, đôi chân trần chạm vào cỏ và nhìn thấy trăng. To, tròn, lóng lánh trên cao tít. Tôi muốn khóc.
Xóm tôi ở là một xóm lao động vùng ven thành phố. Những đứa trẻ sinh ra, lớn lên, đến tuổi đi học, như thông lệ là sẽ vào học ngôi trường nhỏ nhỏ ở gần nhà, để tự đi học, tự đi về.
Chàng trai nhìn cô gái vẻ mặt căng thẳng. Còn cô gái ngồi nhìn chăm chú chiếc khăn tay như thể chưa bao giờ cô nhìn thấy những nét hoa văn in trong khăn vậy. Chàng trai hỏi nhỏ, giọng không mấy tự tin: