Cha tôi là một fan hâm mộ bóng chày cuồng nhiệt. Rất nhiều thứ 7 đã trôi đi trong tiếng hò reo phấn khích của tôi và cha cổ vũ cho đội bóng mà chúng tôi yêu mến. Bất cứ khi nào có thể, cha đều đưa tôi ra công viên xem đội bóng nhí trong vùng luyện tập.
Làm sao tôi không khóc cho được? Khi mà, vào lúc anh cần đến tôi nhất... tôi lại không có ở đó. Tôi ôm tấm ảnh vào lòng, nước mắt rơi lả chả khi tôi thì thầm với linh hồn anh.
Vừa gặp tôi, Linh đã đòi "kiss" trước mặt hàng trăm học sinh giờ tan học, sau đó nhảy lên xe ôm chặt cứng. Đi đường, cô ấy vừa ôm, vừa lấy tay kéo mặt tôi quay lại để hôn chùn chụt vào má.
“Chị là bạn gái anh Bách à? Chắc chị chuyển đến đây để quản anh ấy chứ gì? Chị cứ yên tâm, anh Bách ngoan lắm đó...”. Chưa kịp để tôi thắc mắc anh chàng Bách kia là ai, cô bé hàng xóm mới đã vào phòng tôi nói không ngớt lời.