Vào ngày cuối cùng trước Lễ Giáng Sinh tôi vội vã tới siêu thị để mua các món quà tặng còn sót lại mà trước đó chưa kịp mua. Trời ơi, sao mà đông người như thế. Tôi bực bội tự nhủ thầm: "Cả đống người thế này thời bao giờ mới xong việc đây. Còn bao nhiêu nơi phải đi nữa chứ...!"
Hơn bao giờ hết, tiếng chuông cảnh tỉnh những công dân tuổi teen đang gióng lên ngày càng rõ rệt, khi những teen 8x cuối cùng và 9x bắt đầu bỏ nhà theo tiếng gọi tình yêu.
tôi không biết yêu hay tôi không dúng hay người ấy đã thay đổi ..dù gì tôi vẫn chỉ yêu em.....mặc dù rất nhiều cô gai YEU TÔI nhung tôi van khôngWEN EM DUOC VA TOI KHÔNG THỂ YÊU AI NGOAI EM
Ai cũng có một khoảng trời riêng để nhớ để thương. Tôi cũng vậy . Không biết khoảng trời đó có tự lúc nào, chỉ biết rằng nơi đó có anh.
Vào đại học tôi vừa tròn mười tám. Tôi còn nhớ rất rõ, khôn nguôi - đó là một ngày thời tiết đột ngột lạnh ở giao mùa thu - đông, trong hành trang lên đường, tôi không quên gói ghém mang theo lời mẹ dặn "Ở xứ lạ người dưng cố gắng học nghe con, tuổi con còn non nớt lắm để nghĩ đến chuyện yêu đương!". Thoáng nghĩ tới trái tim bằng thép của mình, tôi yên tâm "Dạ".