Ngớt mưa, âm vang các cơn sấm vọng về từ biển rơi rớt một đỗi nữa rồi mới bặt. Gió mang mùi cà phê thổi men nhiều ô cửa, như thể cả thế giới không ngủ, ngồi bên bàn với cốc cà phê cô độc. Cửa hàng đóng cửa gần 11 giờ khuya. Đó là lúc dễ chịu nhất trong ngày. Cô bạn Ninh cùng hội cùng thuyền ngáp to, nói rằng cô có thể ngả lưng và đánh giấc dài bất tận. Thực tế cô là người duy nhất tôi biết sợ hãi giấc ngủ, e tiêu tốn thời gian.
Lời Cuối Cho... vậy là cuối cùng anh cũng phải tự mình dứt bỏ tiếng gọi thân thương đó. Tình yêu giuax anh vaf em. rồi đây sẽ chỉ là dĩ vãng – một dĩ vãng buồn, không bình yên.anh da ko không đủ can đảm hay anh quá nhut nhat để đối mặt với ngăn cản của thoi gian?! Dù sao đi nữa anh vẫn phải mất em – mất đi tình yêu của mình.